Top 10 Bài thơ hay nhất của nhà thơ Hàn Mặc Tử

Hàn Mặc Tử hay Hàn Mạc Tử (tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh 22 tháng 9 năm 1912 – mất 11 tháng 11 năm 1940) là nhà thơ nổi tiếng, khởi đầu cho dòng thơ lãng mạn hiện đại Việt Nam, là người khởi xướng ra Trường thơ Loạn. Nguyễn Trọng Trí làm thơ từ năm 16 tuổi lấy hiệu là Phong Trần rồi Lệ Thanh. Đến năm 1936, khi chủ trương ra phụ trương báo Saigon mới đổi hiệu là Hàn Mạc Tử, sau ông lại đổi thành Hàn Mặc Tử. “Hàn Mạc Tử” nghĩa là chàng trai đứng sau bức rèm lạnh lẽo, trống trải. Sau đó bạn bè gợi ý ông nên vẽ thêm Mặt Trăng khuyết vào bức rèm lạnh lẽo để lột tả cái cô đơn của con người trước thiên nhiên, vạn vật. “Mặt Trăng khuyết” đã được “đặt vào” chữ “Mạc” thành ra chữ “Mặc”. Hàn Mặc Tử có nghĩa là “chàng trai bút nghiên”. Với tài năng xuất chúng của mình, với nỗi đớn đau của định mệnh vô cùng nghiệt ngã. Ông đã hoàn tất sứ mệnh với cuộc đời, để lại cho đời một di sản vô cùng quý báu với nhiều câu thơ kỳ diệu có thể xếp vào hàng hay nhất của thi ca Việt Nam. Hôm nay xin giới thiệu đến bạn đọc top các bài thơ hay nhất của nhà thơ Hàn Mặc Tử qua bài viết dưới đây.

Một Cõi Quên

Đêm ấy lại đêm thức với trăng

Mưa ngoài hiên lạnh ẩn dáng Hằng

Cô đơn! Ừ nhỉ, chừng quạnh quẽ

Đêm rất riêng mình – Một cõi quên!

Tôi trả cho tôi những ngại ngần

Trả người – đây nhé những phân vân

Cõi riêng lặng lẽ gài then kín

Ngoài ấy người vui với bụi trần.

Cơn gió lập đông buốt lạnh lùng

Tứ bề gom lại một cõi không

Lặng nghe – Tôi nhé, nghe tôi khóc

Hiện hữu mà chi? Chỉ nghẹn lòng.

– Hàn Mặc Tử –

Những Giọt Lệ

Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?

Bao giờ tôi hết được yêu vì,

Bao giờ mặt nhật tan thành máu

Và khối lòng tôi cứng tựa si?

Họ đã xa rồi khôn níu lại,

Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa…

Người đi, một nửa hồn tôi mất,

Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.

Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?

Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?

Sao bông phượng nở trong màu huyết,

Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?

– Hàn Mặc Tử –

Ghen

Ta ném mình đi theo gió trăng

Lòng ta tản khắp bốn phương trời

Cửu trùng là chốn xa xôi lạ

Chim én làm sao bay đến nơi?

Chiếc tàu chở cả một đêm trăng

Muôn ánh sao ngời chói thẳng băng

Muôn sợi hương trầm bay bối rối

Muôn vàn thần thánh sống cao sang.

Giây phút ôi chao! Nguồn cực lạc.

Tình tôi ghen hết thú vô biên

Ai cho châu báu cho thinh sắc

Miệng lưỡi khô khan, hết cả thèm

– Hàn Mặc Tử –

Đời Phiêu Lãng

Mây trắng ngang trời bay vẩn vơ

Đời anh lưu lạc tự bao giờ

Đi đi… đi mãi nơi vô định

Tìm cái phi thường cái ước mơ

Ở chốn xa xôi em có hay

Nắng mưa đã trải biết bao ngày

Nụ cười ý vị như mai mỉa

Mỉa cái nhân tình lúc đổi thay

Trên đời gió bụi, anh lang thang

Bụng đói như cào lạnh khớp răng

Không có nhà ai cho nghỉ bước

Vì anh là kẻ chẳng giàu sang

Ban đêm anh ngủ túp lều tranh

Chỗ tạm dừng chân khách bộ hành

Đến sáng hôm sau anh cất bước

Ra đi với cái mộng chưa thành.

– Hàn Mặc Tử –

Đà Lạt Trăng Mờ

Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu,

Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ.

Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,

Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,

Để nghe dưới đáy nước hồ reo.

Để nghe tơ liễu run trong gió,

Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp loáng đứng trong im,

Cành lá in như đã lặng chìm.

Hư thực làm sao phân biệt được?

Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,

Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.

Không một tiếng gì nghe động chạm,

Dẫu là tiếng vỡ của sao băng!

– Hàn Mặc Tử –

Hãy Nhập Hồn Em

Đừng nhắc nhở tên anh ngoài lỗ miệng

Vì gió hương nghe được rỉ thầm hoa

Lộ mất rồi tâm sự của đôi ta

Chưa hề dặn ngày mai rồi tiễn biệt

Chưa khi nào đọc đến chữ chia ly.

Bỗng đêm nay trước cửa bóng trăng quì

Sấp mặt xuống uốn mình theo dáng liễu

Lời nguyền gẫm xanh như màu huyền diệu

Não nề lòng viễn khách giữa cơn mơ

Trời từ bi cảm động ứa sương mờ

Sai gió lại lay hồn trong kẽ lá

Trăng choáng váng với hoa tàn cùng ngã

Anh đoán chừng cơn ấy em ngất đi

Khổ lòng chưa, em hỡi! Mộng tình si

Cuồng dại quá, khiến nước mây sường sượng

Nhưng qua rồi những phút giây tơ tưởng

Anh nhìn trăng lỏn lẻn đậu cành cao

Phải giờ này đang lúc em chiêm bao

Chính giờ này anh đang yêu em thiệt

Em hãy nhập hồn em trong bóng nguyệt.

– Hàn Mặc Tử –

Khói Hương Tan

Tối hôm nay muôn sao nhấp nhánh

Sông Mê Hà đưa đẩy sóng triền miên

Thuyền anh buông lửng lờ trong hiu quạnh

Tới chưa em, đã tới bến lòng em ?

Mộng uyên ương đang khi tim rào rạt

Thuyền anh neo đậu trước bến Hàn Giang

Nhưng uyên ương khi trăng sao bàng bạc

Biến mất rồi, anh thấy khói hương tan.

– Hàn Mặc Tử –

Đây thôn Vĩ Dạ

Sao anh không về chơi thôn Vĩ?

Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.

Vườn ai mướt quá xanh như ngọc

Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây,

Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay…

Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,

Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa

Áo em trắng quá nhìn không ra…

Ở đây sương khói mờ nhân ảnh

Ai biết tình ai có đậm đà?

– Hàn Mặc Tử –

Trút Linh Hồn

Máu đã khô rồi, thơ cũng khô

Tình ta chết yểu tự bao giặt

Từ nay trong gió – trong mưa gió

Lời thảm thương rền khắp nẻo mơ

Ta còn trìu mến biết bao người

Vẻ đẹp xa hoa của một thời

Đầy lệ, đầy thương, đầy tuyệt vọng

Ôi! Giờ hấp hối sắp chia phôi.

Ta trút linh hồn giữa lúc đây

Gió sầu vô hạn nuối trong cây

Còn em sao chẳng hay gì cả?

Xin để tang anh đến vạn ngày.

– Hàn Mặc Tử –

Sầu Vạn Cổ

Lòng ta sầu thảm hơn mùa lạnh,

Hơn hết u buồn của nước mây,

Của những tình duyên thương lở dở,

Của lời rên siết gió heo may.

Cho ta nhận lấy không đềm đáp,

Ơn trọng thiêng liêng xuống bởi trời,

Bằng tiếng kêu gài say chếnh choáng,

Bằng tim, bằng phổi nóng như sôi.

Và sóng buồn dâng ngập cả hồn,

Lan tràn đến bến mộng tân hôn.

Khóe cười nức nở nơi đầu miệng,

Là nghĩa, trời ơi, nghĩa héo hon.

– Hàn Mặc Tử –

About