Home / Danh Sách Tổng Hợp / Top 20 Bài thơ tình hay viết về mùa đông

Top 20 Bài thơ tình hay viết về mùa đông

Đông đến mang cho con người biết bao cảm xúc. Đó là lúc cái lạnh khẽ khàng len lỏi qua từng con phố, lùa vào cổ áo người đi đường. Đôi lứa nắm tay nhau, những cái ôm chặt hơn trên từng con phố. Đó là lúc lòng người dạt dào một thứ tình cảm khó tả. Mùa đông về khiến cho mọi người muốn xích lại gần nhau hơn. Mùa đông luôn mang lại rất niều cảm xúc đong đầy. xin giới thiệu hững bài thơ tình viết về mùa đông.

Bài thơ: Em có phải đông đã về

EM CÓ PHẢI ĐÔNG ĐÃ VỀ

Thơ Trịnh Thanh Hằng

Em có phải đông đã về gõ cửa
Thu đi rồi chẳng còn nữa heo may
Cúc họa mi đang hé nụ từng ngày
Dịu dàng nép gió mùa Đông Bắc đến

Em có phải đông đã về hoà quyện
Mưa nhẹ nhàng vương mái tóc bay bay
Phố xưa nâng gót nhỏ ngọc ngà này
Cả trời đất cũng dường như lắng đọng

Em có phải đông đã về vang vọng
Khắp phố phường văng vẳng tiếng hàng rong
Nụ cười tươi bên đôi má ửng hồng
Ai ngô nướng cùng nồi khoai nóng hổi

Em có phải đông đã về ngang lối
Đầy ngọt ngào sưởi ấm cõi lòng ai
Đem yêu thương thiêu đốt tiếng thở dài
Đàn buông phím ru nồng say luyến ái

Em có phải đông đến từ xa ngái
Và nhẹ nhàng ngân khúc hát tình ca
Mọi giấc mơ rồi cũng hoá nhạt nhòa
Đông rót mật mùa yêu thương hạnh phúc

Em có phải đông đã về đúng lúc
Ủ ấm lòng khỏi băng giá lẻ loi
Mọi khổ đau sân hận chốn biển đời
Đều tan chảy khi mùa đông chạm ngõ

Bài thơ: ĐÔNG ĐẾN

ĐÔNG ĐẾN
Phạm Tân Dân

Ai mang đông đến sớm nay
Cho vương hạt nhớ còn say sắc vàng
Bát cơm dẻo nhớ khoai lang
Lại hờn con mắt nhớ trăng thu rằm

Đời người một thoáng tháng năm
Đói no thiếu đủ có tằm nhớ tơ
Đường dài xuôi ngược mận mơ
Còn mang nhung nhớ gởi thơ tìm vần

Trẻ trung cái tuổi trăng ngần
Đầu thôn đứng đợi ái ân chuyện tình
Duyên chưa bén trọn bóng hình
Một đời nặng nghiệp chiến binh vai mình

Mặc cây trúc đứng đầu đình
Xuân thu hạ kết lung linh lam trà
Lá vàng quấn liệng mây già
Mùa đông lai đáo mận mà đầy vơi.

Bài thơ: PHỐ MÙA ĐÔNG

PHỐ MÙA ĐÔNG
Thơ Hoàng Chẩm

Mùa đông về ngang phố
Dịu dàng tóc em bay
Nhịp chiều buông tiếng thở
Tương tư mềm ngón tay

Đếm bao ngày qua phố
Tóc gió buồn như mưa
Giọt đông âm thầm vỡ
Xô đời nhau cho vừa

Phố vẫn nồng nàn phố
Em vẫn nồng hương mơ
Nghe chiều rơi nhung nhớ
Buông lòng theo dòng thơ

Chân bước về cuối phố
Ngoái nhìn lại mùa hoa
Tàn đêm hồn bỡ ngỡ
Niệm khúc giữa nhạt nhòa.

Bài thơ: ĐÔNG RỒI ĐÓ ANH!

ĐÔNG RỒI ĐÓ ANH!

Hạ Như Trần

Đã Đông rồi
anh thôi giận nhé anh!
Ta nối lại, sợi tơ mành sắp đứt
Em sợ lắm, đêm Đông dài… thao thức
Trằn trọc không anh… cơn bấc ùa về

Cả đời anh
là bao giấc em mơ
Là nhung nhớ, là hoá khờ….lưu luyến
Là mãi mãi, không bao giờ tan biến
Đông về rồi, anh hiện diện nhé anh!

Mình uống chung
dòng nước mát ngọt lành
Cùng sởi ấm suốt thâu canh giá buốt
Mình lặng lẽ không cần lời trau chuốt
Đếm nhịp tim, rồi chìm loãng… thinh không

Có anh rồi hạnh phúc cả mùa Đông.

Bài thơ: NHỮNG NGÀY MÙA ĐÔNG.

NHỮNG NGÀY MÙA ĐÔNG.

Ha Nguyen

Mùa đông rồi anh được nghỉ phép không
Gió lạnh thổi qua căn phòng giá buốt
Trái sấu cuối mùa đêm qua rụng nốt
Mưa hồi chiều mái dột chẳng ai che.

Gian bếp nhỏ anh sửa những ngày hè
Mùa đông về chẳng thể nào bớt lạnh
Nhà thiếu anh nên vô cùng hiu quạnh
Em cuộn mình đối diện với canh khuya.

Đêm mùa này sao kéo dài lê thê
Nghe tiếng dế nỉ non khu vườn vắng
Ngồi lặng lẽ đếm giọt cà phê đắng
Khoảng trống nào mà lại chẳng chông chênh.

Nỗi nhớ nào sâu như những ngày đông?

Ha Nguyen 9/10/19

Bài thơ: MÙA ĐÔNG THƯƠNG NHỚ

MÙA ĐÔNG THƯƠNG NHỚ

Thơ: Nghi Lâm

Tháng mười về mùa đông sắp đến
Nơi Thiên đường em có lạnh không?
Thiếu hơi ấm của chiếc chăn bông
Trên ấy hẳn, chỉ mây và gió!

Cánh bằng lăng ép khô còn đó
Từng theo anh biết mấy năm dài
Với thời gian tuy đã tàn phai
Nhưng kỷ niệm vẫn hằn trong đấy!

Đã cuối thu nên càng mơ thấy
Em trở về, dáng nhỏ thương yêu
Áo tím xinh tôn nét mỹ miều
Bên anh âu yếm trong say đắm.

Nhớ ngày trước em hồng má thắm
Khi hẹn hò nhau ở bến sông
Tiết trời cũng chớm bước vào đông
Anh yêu quá, cô nàng Hoa Tím …

Tháng mười về tim anh chết lịm
Vì người xưa đâu nữa mà mơ
Cõi vĩnh hằng Hoa Tím bơ vơ
Mong Chúa nhân từ thương em với!

Để cho nàng trở về hạ giới
Cùng người yêu .. đốt lửa đêm đông!

Bài thơ: ĐÔNG VỀ

ĐÔNG VỀ
Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Đông về thương nhớ đầy vơi,
Đông về đem đến cả trời nhớ nhung!
Đông về lạnh giá se lòng,
Đông về lất phất mưa giăng lối về!

Đông về gió bấc tái tê,
Đông về mây phủ mờ che kín trời!
Đông về nhớ lắm em ơi,
Đông về ngày cũ tiễn người đi xa!

Đông về nỗi nhớ diết da,
Đông về mong lại gặp ta với mình!
Đông về em vẫn cứ xinh
Đông về nhớ lắm bóng hình thân quen!

Đông về tình thắm dịu êm,
Đông về tình ủ lên men thắm nồng,
Đông về khao khát ngóng trông,
Đông về tình cứ say nồng đê mê!

Đông về em nhớ theo về,
Đông về hạnh phúc tràn trề hai ta,
Đông về thắp lại tình xưa,
Đông về anh đợi đón đưa em về!

Hà nội, 4/12/2018

Bài thơ: GỬI NGƯỜI HƠI ẤM MÙA ĐÔNG.

GỬI NGƯỜI HƠI ẤM MÙA ĐÔNG.

Thơ Giọt Mưa Thu

Đông đã về nơi ấy lạnh không anh.
Liệu có phải chút bâng khuâng gợi nhớ.
Nên cơn gió cũng quặn niềm trăn trở.
Dáng chiều nghiêng nghiêng đổ cuối chân trời.

Đông đã về giăng lối nhỏ chơi vơi.
Hạt sương sớm đằm mình trên thảm cỏ.
Anh có nghe lời thì thầm của gió.
Thấy thật gần tiếng trao gửi yêu thương.

Tiếng dương cầm loạn nhịp cứ vấn vương.
Bông cúc nở tỏa mùi hương ngào ngạt.
Tia nắng nhạt chưa kịp vàng đã tắt.
Tháng Mười Hai xao xác tiếng đông về.

Chạm ngõ hồn đưa ta đến vườn yêu.
Hàng liễu rủ se se cơn gió lạnh.
Cỏ níu chân nồng nàn hương đặc quánh.
Muốn gửi người …
Hơi ấm của mùa đông..!!!

Giọt Mưa Thu
HN 7/12/2018

Bài thơ: TRĂN TRỞ BUỔI ĐÔNG VỀ

TRĂN TRỞ BUỔI ĐÔNG VỀ
Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Thu đi đông đến quả là buồn
Ngõ phố chiều mưa nặng hạt hơn
Lạnh giá heo may trên lối cũ
Vắng em giấc ngủ chẳng say nồng

Nặng lòng nỗi nhớ ngày xưa đó
Trăn trở từng đêm mãi ngóng trông
Ngày ấy em đi thu cũng khóc
Đông về gọi lại nhớ cùng mong

Em ở phương xa hỏi có về
Anh chờ anh đợi ở trong quê
Thu đi đông lại đâu cần biết
Chỉ bóng hình ai mãi khắc ghi

Muôn thuở tàn thu đông sẽ tới
Ngàn năm thương nhớ sẽ quay về
Nay thu đã hết đông trở lại
Đừng để tình ta lạnh tái tê

Hà Nội, 1/11/2019

Bài thơ: HOÀI NIỆM MÙA ĐÔNG

HOÀI NIỆM MÙA ĐÔNG
Hồ Viết Bình

Có những chiều ta nhặt nắng vàng hanh
Gói thật kỹ để dành khi gió bấc
Có những đêm tìm về miền ký ức
Thấy lòng mình rạo rực nhớ mùa Đông.

Nhớ những hôm ngồi bên bếp lửa hồng
Hai trái tim đang hoà cùng nhịp đập
Ta vẫn nghe cõi lòng ai thổn thức
Như đợi chờ, như hối thúc tình ai.

Nhớ buổi đến trường gặp nắng ban mai
Ta lại cùng ai ra sân sưởi ấm
Tuổi học trò tình thân luôn trong trắng
Chỉ nhìn nhau đâu dám nắm tay ai.

Nhớ những chiều đông đốt rạ nướng khoai
Một củ bẻ đôi chia ai một nửa
Tiếng cười vang, má hồng như ngọn lửa
Ôi hồn nhiên một thuở tuổi học trò.

Nhớ buổi qua sông gọi mãi con đò
Hai chúng ta co ro bên bãi mía
Phà hơi ấm cho nhau sao thơm thế
Chuyến đò khuya che chở mối tình đầu.

Bài thơ: CÓ MỘT MÙA ĐÔNG NHƯ THẾ

CÓ MỘT MÙA ĐÔNG NHƯ THẾ
Thơ Đan Thanh

Mùa đông này em không có anh
Nên cái rét cũng ngập ngừng chưa ghé
Đông thương em một mình cô lẻ
Buông nắng nhạt vàng ủ ấm cả không gian

Mùa đông này em không có anh
Hoa sữa vấn vương giờ này còn níu lại
Chỉ thoảng thôi đưa một mùi xa ngái
Hoa sợ nồng nàn em sẽ nhớ anh hơn

Mùa đông này không có anh ở bên
Sáng mai sớm sương giăng đầy lối ngõ
Ướt đẫm lá khô thấm mềm gạch đỏ
Sương chùng chình chia nỗi nhớ cùng em

Mùa đông này đêm dường như dài thêm
Bởi thao thức thời gian trôi chậm lại
Buộc nỗi nhớ vào đêm huyền hoang hoải
Nỗi niềm dài cứ đan trải mênh mang

Mùa đông này em không có anh
Lời nhắc nhớ găm vào tim sâu thẳm
Sự thực đấy sao lòng chưa tin hẳn
Bởi vẫn mơ hồ một ngày mới bên anh!
27/11/2018

Bài thơ: ĐÊM ĐÔNG

ĐÊM ĐÔNG

Thơ Nguyễn Hường

Rét lạnh giấc ngủ ấm nồng
Chăn len gối đệm ánh hồng tình quân

Quên bao vất vả gian truân
Ngân nga điệu nhạc mưa tuôn mặc trời

Ngoài hiên sương đọng giọt rơi
Gió bấc nhẹ thổi chơi vơi côn trùng

Thượng tuần đêm tối mịt mùng
Ngọt êm thiếp ngủ lạ lùng chiêm bao

Mơ nào những ước cùng ao
Cuộc đời đẹp mãi trăng sao sáng ngời

Bài ca nốt nhạc muôn lời
Đi cùng năm tháng à ơi nụ cười

Điểm tô đất nước đẹp tươi
Bay trên đồng nội muôn người hò reo

Thẫn thờ nghiêng đứng trông theo
Du dương trằm bổng lưng đèo núi sông

Tình quê dào dạt mênh mông
Chân tình cởi mở hương đồng ngất say

30/10,2019

Bài thơ: XA THU

XA THU
Trần Nguyên Soái

Dùng giằng thu ới gọi đông
Gợi trong nhau mối tình nồng năm nao

Đương thời thi vị thanh cao
Chia xa trong nỗi cồn cào nhớ nhung

Nghẹn ngào lòng những mông lung
Gửi vào nỗi nhớ một vùng trời thu

Bài thơ: ĐÔNG VIỄN XỨ

ĐÔNG VIỄN XỨ
Tony Bui

Tuyết phủ dầy thêm trắng ngõ nhà
Thiên đường viễn xứ chỉ mình ta
Chân trần buốt lạnh lê từng bước
Gót nhỏ đau hoài sải bóng qua
Gánh nặng trong lòng mang nghĩa mẹ
Bao ngày để dạ nhớ tình cha
Chiều nơi đất khách buồn cô quạnh
Ướt đẫm mi cay lệ chảy nhòa

Warszawa
04/01/2019

Bài thơ: ĐÔNG SANG

ĐÔNG SANG
Thơ Hương mrs- le

Mới tháng mười đông đã đến rồi chăng?
Sao cái rét đã về trên phố vắng
Mình thương nhau mấy mùa thu thầm lặng
Mấy độ heo may nghiêng nắng hắt qua thềm

Nay em về nơi phố cũ thân quen
Nơi dấu in bàn chân mình hò hẹn
Chiều nắng loang trên mặt hồ xao xuyến
Chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống tiễn mùa thu

Đông về rồi để ai cứ ngẩn ngơ
Bông hồng thắm đang chờ người đến hái
Chút hương yêu cứ dịu dàng hoang hoải
Trong vườn tình nỗi nhớ mãi cuồng si

Em cứ níu cho mùa thu mải mê
Vì sợ anh chưa kịp về nơi hẹn
Mỗi độ trăng tròn nhẩm ngón tay em đếm
Mong đến ngày chim én báo xuân sang

HCM city 26-10-2019

Bài thơ: CHẠM ĐÔNG

CHẠM ĐÔNG

Tác Giả: Đào Mạnh Thạnh

Thu đã tàn… thời tiết đã vào đông
Đâu còn nữa ánh hồng khi tắt nắng
Ta bất chợt thấy lòng bao trống vắng
Phía trời xa sương trắng phủ non ngàn

Thu ngày nào còn đó những chứa chan
Giờ đông đã… lá vàng thêm xơ xác
Dẫu là biết tình kia như nốt nhạc
Lúc vọng vang lúc lạc đứt dây chùng

Bước lặng thầm trên phố thị chiều đông
Nghe ồn ã mà lòng sao hoang vắng
Hàng cây cũng xác xơ cành tĩnh lặng
Phố mặc trầm khi vắng bước chân quen

Ta bước đi trên phố đã lên đèn
Chân rệu rã đan xen cùng xác lá
Thu tàn tã đông về cô đơn quá
Giữa muôn người mà giá buốt bơ vơ

Thu đi rồi hàng cây đứng xác xơ
Giọt sương đọng ngẩn ngơ nhìn lá rũ
Trong hoang lạnh nhớ về mùa thu cũ
Rồi đông qua có nụ biếc xuân về…

Hải Phòng: 25 -10-2019

Bài thơ: ĐÔNG ĐÃ VỀ

ĐÔNG ĐÃ VỀ

Đình Khải

Vừa đi qua những ngày mưa tầm tã
Với biết bao hệ lụy khôn lường
Chưa kịp bình tâm trở lại với đời thường
Đông đã đến đem theo cơn gió rét

Thương em gái trên đường khép nép
Có lẽ chưa quen thời tiết đã chuyển mùa
Áo ấm quên mang mà gió rét cứ đẩy đưa
Em gắng sức chạy xe trên đường phố

Thương những bà mẹ tảo tần ngoài ngõ nhỏ
Với gánh hàng rong sáng sớm đã chào mời
Thương những người chị ở làng quê xa xôi
Tất bật với ruộng đồng chẳng nề hà giá lạnh

Và còn nữa, những mảnh đời bất hạnh
Cơm chẳng đủ no, áo ấm chẳng đủ che
Mà mới đầu mùa cơn gió đông về
Cái lạnh mùa Đông còn trực chờ phía trước

Chỉ mong sao đồng bào cả nước
Cuộc sống khá dần lên, nghèo khổ sẽ di qua
Ước mong sao tất cả mọi nhà
Cơm áo đủ đầy đón mùa Đông đã đến.

ĐÌNH KHẢI

Bài thơ: KHÚC TÔI ƠI CHIỀU ĐÔNG

KHÚC TÔI ƠI CHIỀU ĐÔNG

Hoàng Chẩm

Chiều đông
cúi mặt ngậm ngùi
Lắng nghe biệt khúc
chôn vùi dấu thương

Nửa chừng xuân
khuất mù sương
Lạ quen hình bóng
lạ thường tôi ơi!

Chiều đông
nỗi nhớ buông rơi
Lạc nhau một khúc
ngút trời xanh xa

Muộn màng
còn lại mùa hoa
Ngày nghiêng tóc gió
nhạt nhòa giấc mơ.

Chiều đông
nhặt hết đường tơ
Vẽ lòng hao khuyết
giữa.. bờ sông quê.

Em về
trải rộng cơn mê
Chút cay chút mặn
bộn bề lòng nhau

Chiều đông
ngó trước ngó sau
Lỡ em một bước
nỗi đau nghìn trùng

Bây giờ
Em một mênh mông

Ta về vuốt mặt
Một hồng phai xưa.

Mùa đông quê nhà 2017

Bài thơ: ĐÂU SỢ MÙA ĐÔNG

ĐÂU SỢ MÙA ĐÔNG

Thơ Hương Mrs -le

Cuối thu rồi ta càng thấy nhớ nhau
Chiều đang rơi , nắng vẫn màu kỉ niệm
Phút bên nhau bình minh trên phố biển
Tưởng xa rồi vẫn xao xuyến rưng rưng

Thu qua rồi câu thơ cũ còn không?
Em gói lại để vào đông sưởi ấm
Gió bấc về trên đôi tay lạnh cóng
Vẫn ấm lòng khi ta ngóng đợi trông

Có nhau rồi ta đâu sợ bão giông
Bởi tim yêu luôn cháy bùng ngọn lửa
Hãy đến bên em cho gần thêm chút nữa
Để ngọt ngào trong thương nhớ mênh mông

Có nhau rồi ta đâu sợ mùa đông
Em gửi anh tấm chăn nồng đấy nhé
Nửa đắp cho anh nơi xa miền quê mẹ
Nửa đắp cho mình ở phía không anh..

HCM city 14-10-2019

Bài thơ: Một ngày đầu đông

MỘT NGÀY ĐẦU ĐÔNG

Dũng Bụi Trần

Mùa lá rụng

rớt xuống đời khe khẽ
Ta nằm yên nghe tiếng gió kinh cầu
Thời gian cháy khiến hoàng hôn bỏng rát
Khát cuối ngày
tia nắng bỗng ngủ say

Hoa cúc mỏng

ngập ngừng lời thú tội
Sương trắng bay mộng tưởng hóa mâytrời
Vạt cỏ úa
cũng rầm rì sám hối
Chỉ trái bàng còn lăn lóc rong chơi.

Chao đảo ngỡ

ngả nghiêng từng góc phố
Biết tìm đâu giữa quên nhớ kiệt cùng
Dòng sông chảy ru thuyền trôi xuôi ngược
Đều ngoái đầu nhìn bến cũ
thầm mong.

Thoang thoảng lạ

mùi hương tình thân thuộc
Bởi thói quen hay lòng đã đổi thay
Giọt mật sánh liếm môi người tham vọng
Mặc buồn vui
trong khóe mắt vơi đầy.

Đành bỏ lại

sau lưng màu hạnh phúc
Sải bước đi về phía trước xa xăm
Vì Ta hiểu
nụ hồng người đang nở
Cố chạm vào sẽ rớm máu

gai đâm.

#DBT.

About