Top 20 Bài thơ hay đón chào mùa hè

Thế là mùa hè đã về từ ngày hôm qua đánh dấu bằng 1 ngày lập hạ nắng tưng bừng. Hôm nay, trời đột ngột nắng gay gắt hơn và rất ra dáng một mùa hè nóng bức thực thụ. Trên đường đã xuất hiện những bông hoa phượng đầu tiên, rực rỡ và kiêu hãnh dưới nắng chói chang. Chẳng phải hôm nay mới nhìn thấy những bông hoa phượng đầu tiên của mùa hè này. xin giới thiệu những bài thơ hay đón chào mùa hè.

TIẾNG CHIM MÙA HẠ

Thơ Phan Huy Hùng

Tiếng chim vạch tìm kẽ lá
Xôn xao gọi cánh hoa ngày
Không gian nở bừng mùa hạ
Bâng khuâng níu bước hàng cây.

Người đi tay ấp bàn tay
Nụ cười tươi như buổi sớm
Tóc ai vương làn gió mát
Ngực thở tròn căng phập phồng .

Cháu vui nhảy múa theo ông
Công viên bềnh bông lũ trẻ
Cặp đôi ghé tai thủ thỉ
Dập dìu tia nắng quàng vai.

Tôi ngồi tâm sự gốc cây
Nhà ngươi chừng bao nhiêu tuổi
Vết sẹo sần sùi như nói
Trăm năm chìm nổi thành đời.

Tiếng chim lúc đầy lúc vơi
Đếm đong lòng người vào hạ
Thời gian vụt đi nhanh quá
Với tay tôi níu nụ cười …!

CHỜ CƠN MƯA HẠ

Thơ: Nghĩa Trần

Hạ vẽ những cánh đồng bất tận
Đầy nắng hanh hao khét lửa khô vàng
Đường rán mỡ thơm mùi nhựa chảy
Sông khát thèm bầu sữa mẹ mưa

Miệt mài tưới tóc tiên không chịu nở
Ruộng bỏ hoang đàn trâu nhớ hơi đồng
Thương cánh cò bói cá dọc triền sông
Canh đớp bóng táp hư không buồn bã

Phượng thắm đỏ ửng hồng môi chào hạ
Xác ve sầu trên chiếc lá nằm phơi
Gió đưa lay chạm mái tóc lưng trời
Mây kết tụ làn hơi chưa đủ nước

Tìm lệ biển xin chút tình đánh cược
Sóng vô tư lấn lướt chiếm đôi bờ
Hoàng hôn chiều loang lổ tím hồn thơ
Tương tư nhớ thẫn thờ cơn mưa hạ

Hạ đốt cháy khu rừng đơn sơ lá
Núi chờ mưa nghiêng ngả tấm thân gầy
Tháng ba về than thở với làn mây
Xin được tắm một ngày mưa thoả thích…

MÙA HẠ CHÁY BỎNG

Thơ: Hoàng Hôn Tím

Phượng gọi hè tháng 5 hẹn mùa sang
Ve thảnh thốt nhịp nhàng quên bản nhạc
Em vẫn hỏi cớ sao lòng xao xác
Phím thả buồn rời rạc đắm chiều vơi

Hẹn chiều nay mai hãy để xa rời
Thuở đi học rong chơi không còn nữa
Cành phượng thắm nhén nhom tình thắp lửa
Chút mặn nồng trang lứa tuổi mộng mơ

Tiếng trống tan không còn đợi đến giờ
Hoa ướm hỏi câu thơ ngày xưa cũ
Em thề thốt khi men tình nóng ủ
Vẫn thương thầm chưa cũ phải không anh.

HHT 6.5.2020

THÁNG TƯ

Thơ Trần Tuyết Tuyết

Hạ về bao xuyến xao
Cùng nồng nàn phượng đỏ
Nhớ ai chiều hôm đó
Em trao lời thương yêu

Ước là ngọn gió chiều
Thổi lời yêu bỏng cháy
Gửi về anh nơi đấy
Những nụ hôn ngọt ngào

Em gửi tình xôn xao
Nao nao lòng thương nhớ
Mặc cho ngày bão tố
Vẫn rộn ràng khát khao

Chút men tình dào dạt
Ấm nồng như hơi thở
Đẹp tựa những vần thơ
Dấu yêu à … em mơ!

***
Phượng vĩ hồng lối cũ
Bằng lăng tím đường xưa
Nỗi nhớ nói sao vừa
Chị hè về thắp lửa

Ôi bao niềm chất chứa
Em còn mộng nữa thôi
Tim yêu có bồi hồi
Giữa khung trời mơ ước

Anh làm sao quên được
Nụ hôn đầu em trao
Môi uống môi ngọt ngào
Mộng ái trào như sóng

Hạ về ta lại ngóng
Dáng nhỏ cuối hoàng hôn
Tóc mây mặc gió vờn
Thỏa hồn say hạnh ngộ.

KHÚC GIAO MÙA HẠ NHỚ.

Thơ Giọt Mưa Thu

Anh biết không khi Hạ về chớm ngõ.
Sắc phượng hồng như nhắc nhở lời thương
Tím bằng lăng rực rỡ khắp cung đường.
Ve dạo nhạc khúc nồng say mùa nhớ.

Giọt nắng hạ giăng mành nơi góc phố.
Khúc giao mùa nâng nhẹ bước chân đi.
Thấy nao nao từng cơn gió thầm thì.
Chạm nỗi nhớ đã khắc ghi vào dạ.

Cánh hoa tím rớt bờ vai nghiêng ngả.
Nơi cuối đường hoa nắng nghịch lao xao.
Nồng nàn say bờ môi thắm ngọt ngào.
Từng khoảnh khắc…
Níu mùa thương…Hạ nhớ…!!!

HÈ VỀ

Thơ An Giang Bùi

Hè về rồi nhớ lắm người ơi
Nhớ những chiều đường Cổ Ngư một thời xa vắng
Trên đường xưa trải đầy hoa nắng
Nắm tay nhau dạo bước ven hồ.

Gió nhẹ vờn cành liễu rũ lơ thơ
Soi bóng nước mặt hồ lăn tăn sóng
Lũ sâm cầm ngẩng đầu nghe ngóng
Khúc nhạc chiều từ quán nhỏ đâu đây.

Nắng hè về trải tâm sự ngất ngây
Xin cho nhặt những gì ngày xưa ấy
Khi người về cùng bên nhau ôn lại
Chiều Hồ tây ta dạo bước mỗi ngày.

Hè về rồi nhớ lắm người ơi…

GỌI HÈ

Thơ: Nguyễn Thị Hồng Hạnh

DƯỚI màn đêm mượt như nhung
TRĂNG lung linh tỏa sáng cùng muôn sao.
QUYÊN nhớ hạ hót đón chào
ĐÃ sang mùa mới lao xao nắng vàng

GỌI làn gió mát cùng sang
HÈ về phượng nở rộn ràng ve ca.
ĐẦU nhà xoan vẫn tím hoa
TƯỜNG in bóng nguyệt bóng hoa nối liền

LỬA hồng phượng đã thắp lên
LỰU thêm sắc đỏ thắm miền thôn quê
LẬP loè đom đóm trở về
LOÈ ngang ánh chớp gọi hè mưa rơi.

ĐƠM hoa tím cả góc trời
BÔNG bằng lăng đã đón người về quê.
DƯỚI TRĂNG QUYÊN ĐÃ GỌI HÈ
ĐẦU TƯỜNG LỬA LỰU LẬP LOÈ ĐƠM BÔNG.

20/4/2020

CÓ PHẢI EM MÙA HẠ

Thơ Trịnh Thanh Hằng

Có phải em mùa hạ vàng thắp lửa
Ai vu vơ mang thả giữa khuông trời
Chạm mây chiều ru tiếng gió lả lơi
Nghe ồn ã mưa rơi rơi vội vã

Có phải em mùa hạ vàng hối hả
Chở đợi chờ quá độ bến xuân sang
Chợt chênh chao nơi góc phố ngỡ ngàng
Bằng lăng tím cựa mình oà tỉnh giấc

Có phải em mùa hạ vàng chân thật
Hồn nhiên nhiều như tuổi chớm đôi mươi
Tóc gió bay cuốn trọn cả biển trời
Tà áo trắng ấp ôm miền nhung nhớ

Có phải em mùa hạ vàng duyên nợ
Thả bùa vào trái đỏ cháy tình si
Nghe mênh mang một niệm khúc thầm thì
Ai vẫn đợi hoàng hôn chiều mờ tím

Có phải em mùa hạ vàng ngọt lịm
Chẳng mật đường mà thế giới cuồng say
Ủ mềm men tan chảy hết xuân này
Em chẳng hẹn em hạ vàng chạm ngõ

MÙA HẠ NHỚ.

Thơ Na Ty

Tháng năm về bao cánh phượng rơi rơi
Nhìn ngơ ngẩn chầm chậm chơi vơi bước
Bao kỉ niệm làm sao ta quên được
Nhớ ngày xanh nghe nghẹn ngược về tim.

Tiếng ve sầu em ngơ ngác kiếm tìm
Ẩn trong lá rỉ rả êm đềm quá!
Gợi thương nhớ nghe xốn xang kỳ lạ
Xao xuyến lòng tâm trí dạ rối bời.

Bước đôi chân nghe nặng trĩu chơi vơi
Suốt năm tháng người thương ơi xa mãi
Còn đâu nữa thời xưa yêu khờ dại
Để bây giờ ta khắc khoải nhớ thương.

Hè lại về ta thương nhớ vấn vương
Biết đâu được cõi vô thường còn mất
Bạn bè ta còn đủ ai có mặt ?
Để ngắm nhìn phượng nở sắc đỏ hoe.

HẠ VỀ

Thơ: Nam Bùi

Hạ về em có biết không
Nàng ve thay áo phượng lồng lộng hoa
Nắng khoe sắc nỏ mặn mà
Mây còn bịn rịn xa xa cuối trời

Hạ về nhớ tiếng à ơi
Ai mang lửa đổ vợi vời xuyến xao
Ai xui cuốc gửi lời chào
Giục khơi lảnh lót chàng mào sớm nay

Hạ về thương buổi chia tay
Cổng trường nức nở mực rày nhòe lem
Lật từng trang vở ra xem
Nét nghiêng một thủa vẫn đèm đẹp xinh

Hạ về ta lại nhắc mình
Dừng quên kỉ niệm tỏ tình ngây thơ
Thời gian chẳng biết đợi chờ
Còn tim thì biết ngẩn ngơ sớm chiều

Hạ về em dệt lãng phiêu
Đan hoa ngồng ái mỹ miều ngất ngây
Ta mang hũ mật dâng đầy
Dâng thời hoa đỏ đắm say mơ màng!

GỬI MÙA HÈ XA

Thơ Hoàng Trọng Lợi

PHƯỢNG về cháy cả phố qua
TÔ thêm giọt nắng đưa ta vào hè
ĐỎ hồng đôi má em che
NỖI niềm vang vọng tiếng ve đợi chờ

NHỚ nhung hồn bỗng dại khờ
MONG sao có được từng giờ bên nhau
BẰNG tình duyên khắc đậm sâu
LĂNG xăng gửi bé một câu thương hoài

TÍM màu suốt kiếp chẳng phai
CẢ năm tháng vẫn miệt mài thủy chung
NHỮNG ao ước được tương phùng
DÒNG sông hò hẹn vui cùng đôi ta

THƠ này gửi đến phương xa
YÊU người con gái mặn mà trắng trong
PHƯỢNG TÔ ĐỎ NỖI NHỚ MONG
BẰNG LĂNG TÍM CẢ NHỮNG DÒNG THƠ YÊU

09 05 2020

CƠN MƯA HẠ

Thơ Phùng Thanh Huyền

Có cơn mưa rào vừa ghé
Ngang phố trót ướt áo em
Ào ạt nỗi nhớ thân quen
Lấm lem Trái tim mùa hạ

Có cơn mưa nào thật lạ
Xối xả miền ký ức xa
Vắng nhau phố xao xác lá
Bên gốc phượng rụng đỏ hoa

Cơn mưa trút hết nhạt nhòa
Vỡ òa tháng năm kỷ niệm
Tý tách rơi trong chiều biếc
Theo dòng nuối tiếc mãi trôi

Giữa cơn mưa hạ đơn côi
Có bàn tay ai bối rối
Có ánh nhìn sao vời vợi
Lời xưa chẳng thể cất lời

Chiều hạ trắng xóa chân trời
Hà nội đầy vơi nỗi nhớ
Tia chớp xé lòng trăn trở
Ngập trời giăng mắc tuôn Mưa…

PTH (24/4/2019)

PHƯỢNG VĨ NGÀY THƠ

Thơ Nguyễn Hồng Linh

Bâng khuâng nhặt cánh phượng rơi
Mà nghe xao xuyến bời bời nhớ thương
Tình đầu sao mãi vấn vương
Con đường áo trắng… mái trường thiết tha.

Ve sầu hát khúc tình ca
Người ơi người hỡi tình ta còn đầy
Dáng hoa em vẫn còn đây
Mà người xa ngái như mây trên ngàn.

Ve sầu réo rắt cung đàn
Anh theo gót phượng mơ màng xuyến xao
Lưu bút anh viết trao nhau
Dưới gốc phượng đỏ tình đầu gửi trao.

Lao xao niềm nhớ ngày nào
Hanh hao giấc mộng tình xao xuyến lòng
Tóc dài vương gót lưng ong
Để anh nhớ mãi mơ mòng cảm rung.

Nụ hôn ngày ấy ngại ngùng
Tình đầu bỡ ngỡ thẹn thùng khắc ghi
Chạnh lòng nỗi nhớ phân ly
Hạ về phượng nở em đi phương nào?

Thướt tha áo trắng ngọt ngào
Dáng xưa ngày đó dạt dào hồn nhiên
Nụ cười ngày ấy ngoan hiền
Cho anh vương mộng trao duyên thẫn thờ.

Ép hoa phượng vĩ vào thơ
Anh trao em vội mong chờ phân vân
Tan trường anh vội theo chân
Nhặt chùm phượng vĩ đến gần trao em.

Bờ vai đôi mắt dáng mềm
Để cho anh nhớ khát thèm ngày xanh
Ngậm ngùi nhìn phượng lìa cành
Phôi pha trả lại mong manh tình đầu.

HẠ VỀ

Thơ Hồ Viết Bình

Gió đưa thoang thoảng hương sen
Bằng lăng tím biếc đã đem hạ về
Tình xuân em vẫn say mê
Nắng như thức tỉnh tiếng ve kêu sầu

Nắng cài cánh phượng trên đầu
Diều ai bay lượn giữa bầu trời xanh
Dịu dàng em bước bên anh
Nắng xuyên qua giữa để thành chia đôi

Ngắm nhìn cây cỏ đất trời
Nghe lòng rạo rực tình đời thuở xưa
Ước gì có được cơn mưa
Xoè bàn tay cũ cũng vừa che em.

HƯƠNG VỊ HÈ

Thơ Chu Long

Chập chờn dưới nắng vàng hoe

Phượng lập lòe đỏ tiếng ve rì rào

Con đường ôm gió nghiêng chao

Bóng mềm cánh áo Ngọt ngào dáng ai

Ánh vàng nắng hạ mảnh mai

Lung linh thả đỏ rực vai con đường

Ẩn chìm trong nắng hạ thương

Mùi thơm nhân thể – Sắc hương vị hè…!

HẠ VỀ

Thơ Hải Tiến Đỗ

Ơ hay! Hạ đã về rồi
Sắc màu phượng đỏ chơi vơi lập loè
Bằng lăng sắc tím vội khoe
Em tôi tạo dáng làm Hè hờn ghen

Tiếng Ve đáp đối rối ren
Tu hú dài huýt bon chen họa cùng
Tròn buông bay khắp tứ tung
Quả hạt hoa Sữa hoà chung vỉa hè

Hạ về bức họa màu mè
Đàn trẻ nô nức hát vè hè ơi
Nắng vàng trải khắp muôn nơi
Chất chứa kỉ niệm đầy vơi trò, thầy

Bao nhiêu kỉ niệm để đây
Hè về đếm bước cùng mây gió trời
Trên môi tôi bạn nụ cười
Tiễn xuân hạ tới nói lời… cảm ơn

2/5/2020

VẦN THƠ TRẮNG ĐI QUA MÙA HẠ

Thơ Hoàng Chẩm

Dễ mấy ai!
Khi yêu quên mình đã cũ
Về làm dâu xứ lạ
Vẫn đắng đót với lòng xa

Ta biết em!
Giữa chốn đời vây bủa lắm phong ba
Em mong manh ngỡ mình ….không chịu nổi

Ta dẫu đứng bên nghìn trùng
như lạc lối
Xòe tay bấm bụng đếm ngược với thời gian

Tội!
Em nửa chừng đời …
phai hương thành thiếu phụ
Ngó về bên tê dòng sông…
thương bóng chiều tan.

HƯƠNG QUÊ

Thơ Đào Mạnh Thạnh

Tiếng ve ra rả gọi hè
Gợi bao nhung nhớ miền quê thuở nào
Kìa con Cuốc lội bờ ao
Hàng cau mấy chú Chào mào kêu vang

Râm ran cái nóng hè sang
Đồng quê lúa tắm nắng vàng trĩu bông
Hò… Ơ… ai hát trên đồng
Để say lòng nhớ mặn nồng quê hương

Dòng sông bến nước con đường
Bờ lau bãi cỏ nắng vương mỗi chiều
Lặng nghe trong gió sáo diều
Làng thôn khói tỏa lam chiều mộng mơ

Chùm hoa phượng đỏ mong chờ
Gửi thương gửi nhớ ước mơ tháng ngày
Chiều về gió thổi mây bay
Thoảng như nỗi nhớ dứt day trong lòng

Một miền kỷ niệm trắng trong
Sân trường áo trắng xa mong một thời
Lặng nghe như tiếng ru hời
Quê hương hè đến người ơi có về…

Hải Phòng: 13-5-2020

LAO XAO HƯƠNG YÊU MÙA HẠ

Thơ: Hoàng Minh Tuấn

Ta những tưởng
hạ không rời đi nữa,
Nên nắng về như đổ lửa ra phơi,
Mây chợt đến đem mưa về trên phố,
Hết oi nồng yêu mưa quá đi thôi!

Ai khiến gió
bỏ đi không nhắn gửi,
Để mưa dừng phượng đỏ thắm chiều nay,
Hoàng hôn nắng bủa vây khung trời tím,
Đêm gọi mời bao nồng thắm đâu đây!

Dẫu vẫn biết
ngày mai trời lại nắng,
Uống hương đời hãy gắng trọn đêm nay,
Mây ở đâu mà sao trời nhiều lắm,
Em nơi nào ta chẳng thấy men say!

Em lỡ hẹn
để rồi ta mắc nợ,
Hẹn mai ngày sẽ trả lại yêu thương,
Nắng cháy đường để bằng lăng tím nhớ,
Gọi mưa bay giăng mắc mọi ngả đường!

Phố gọi nắng
khi phố cần sưởi ấm,
Và tìm mưa khi nắng gắt say nồng,
Anh yêu em như nắng hè nóng bỏng,
Khát tình em nên cứ ngóng cứ trông!

Hà Nội, 18/6/2019

HÈ VỀ.

Thơ Nguyễn Văn Ruyến

Ông Trời tạm cất mùa Xuân
Rồi sai bảo Hạ mau khuân nắng về
Cho hoa Phượng thỏa say mê
Bằng lăng tím cũng hả hê khoe màu

Gió phơn mai mốt ùa vào
Mặt đường nóng bỏng gọi ngao ngán về
Thương tình vạt cỏ triền đê
Gượng màu xanh giữ đam mê trao người

Cho dòng sông lững lờ trôi
Đôi bờ vẫn lượn êm lời thề xưa
Sẽ là tầm tã cơn mưa
Nón bài thơ chẳng kịp đưa giúp nàng

Sẽ là sóng biển hợp tan
Hôn bờ cát trắng mịn màng dấu chân
Để cho ai đó thêm lần
Thì thầm với biển…phân vân ngỡ ngàng

Năm nay Hè nhé, nhẹ nhàng
Bởi chưng Côvid vẫn đang hiện hình
Cho dù những khóm trúc xinh
Vẫn vươn xanh mướt bên đình làm duyên…

Ninh Bình, 05.05.2020

About