Home / Danh Sách Tổng Hợp / Top 18 Bài thơ hay của thầy giáo nhà thơ Lê Gia Hoài

Top 18 Bài thơ hay của thầy giáo nhà thơ Lê Gia Hoài

Thầy giáo, nhà thơ Lê Gia Hoài sinh năm 1977 quê ở Vĩnh Tường Vĩnh Phúc. Hiện nay đang là giáo viên giảng dạy môn Ngữ văn tại trường THCS Vĩnh Thịnh. Thơ anh nhẹ nhàng tình tứ, sâu lắng mang âm hưởng trữ tình lãng mạn nên được bạn đọc khá yêu mến đặc biệt là các độc giả trẻ còn ngồi trên ghế nhà trường. Anh có nhiều thơ in trên các báo, tạp chí văn học trung ương và địa phương. anh cũng đã xuất bản tập thơ in riêng Tình ca trên bục giảng (NXB Hội nhà văn, 2018). Thơ in chung: Muôn dặm hồn quê (NXB Hội nhà văn, 2017), Bên bến sông quê (NXB Hội nhà văn, 2017), Mùa say đắm 1 (NXB Hội nhà văn, 2017), Mùa say đắm 2 – Thu trong mắt biếc (NXB Hội nhà văn, 2017), Mùa say đắm 3 – Ru niềm hạ nhớ (NXB Hội nhà văn, 2018), Thơ Quán Chiêu Văn Tập 1: (NXB Văn học, 2019) -Mùa say đắm 4 – Niệm khúc chiều đông (NXB Hội nhà văn, 2019), Tình thơ Phủ Vĩnh (NXB Hội nhà văn 2019). xin giới thiệu những bài thơ hay của anh.

Bài thơ: CÁNH HOA BAY

          <strong>CÁNH HOA BAY</strong>

Anh trở về đường xưa xanh bóng lá

Tìm lại mình trong kí ức xa xăm

Tìm lại người trong câu thơ mùa cũ

Vô tình quên bên nỗi nhớ thương thầm.

Bâng khuâng quá hàng me in dấu nắng

Nụ cười ai xa vắng buổi tan trường

Áo lụa bay vẫn bình yên màu trắng

Cơn gió lùa ướt đẫm vạn lời thương.

Thấy lặng im vầng mây trôi góc lớp

Cánh hoa bay khắc khoải những mong chờ

Ai đã quên những ngày xưa thương mến

Để phượng hồng  giờ lẻ bóng bơ vơ.

Anh dừng lại hỏi hoàng hôn xa ngái

Tóc thề xưa nay đã lạc phương nào

Một mình anh ôm nỗi buồn hoang hoải

Cất lòng mình vào tiếng gió lao xao.

16/06/2008

Lê Gia Hoài

Bài thơ: VỀ VỚI NẮNG GIÓ ĐẠI NGÀN

          <p><strong>VỀ VỚI NẮNG GIÓ ĐẠI NGÀN</strong>


Anh chẳng về với phố thị đâu em

Dẫu nơi ấy trang hoàng mây ngũ sắc

Ánh đèn đêm con phố khuya giăng mắc

Những thanh âm mê hoặc khúc ca vàng.

Trả anh về với rừng núi mênh mang

Để được ngắm mặt trời chiều rực cháy

Ngắm hoàng hôn và thêm yêu biết mấy

Những con đường trắng muốt sắc hoa ban.

Trả anh về với mưa nắng đại ngàn

Với cây đồi và trời đêm lộng gió

Với trăng vàng mộng mơ bên suối nhỏ

Say hương trầm thơm ngát tóc em bay.

Trả anh về với bản nhỏ chiều nay

Để được thương vạt cỏ may hoang dại

Thương dáng em bên rừng lau nắng quái

Thương cả quê nghèo ngàn mắt lá hư hao.

Hãy cho anh được mãi như hôm nào

Sống bình yên trong tình em dịu mát

Cho tim anh được ngân vang lời hát

Yêu trọn một đời núi thẳm… rừng hoang..!

20/10/2007

Lê Gia Hoài.

Bài thơ: HOA MỘC MIÊN

          <p><strong>HOA MỘC MIÊN </strong>


Nhớ tháng ba hoa Mộc Miên bừng tỉnh

Thầm kiêu hãnh khi thấy mình rực rỡ

Gió bay qua ngỏ lời thương lời nhớ

Mộc Miên cười – vô cớ chẳng thèm quen.

Mộc Miên ơi! sao lại giống như em

Cứ hồn nhiên sáng tươi như hoa nắng

Cứ vô tư ngây thơ và trong trắng

Làm đắm say bao nhiêu gã si tình.

Tôi trở về trong sâu thẳm lòng mình

Nhớ tới em và Mộc Miên thuở ấy

Sao nồng nàn, sao tinh khôi làm vậy

Để suốt thời trai trẻ tôi riêng mang.

Em đi rồi tình xưa cũng lỡ làng

Tôi lang thang trở về nơi phố vắng

Mộc Miên xưa giờ chát cay vị đắng

Rụng tả tơi bên rìa phố không người.

Chẳng còn em để Mộc Miên xinh tươi

Mà rạng rỡ khoe mình trong nắng mới

Cầm trên tay cánh hoa vừa rụng tới

Tôi bồi hồi thảng thốt gọi tên em…!

Lê Gia Hoài.

Bài thơ: TIẾT HỌC CUỐI

          <p><strong>TIẾT HỌC CUỐI</strong>

Tiết học cuối cùng thầy lên lớp chiều nay

chẳng phải để dạy các em những bài văn “đã cũ”

mà để nói thêm với các em

về những điều thầy ấp ủ

suốt chín năm trời… trước lúc mình chia tay.

Rồi mai đây

các em sẽ như những cánh chim bay

đến những chân trời đầy mới lạ

được thỏa ước mơ khám phá

những điều kỳ vĩ, lớn lao.

Nhưng trước tiên thầy vẫn ước ao

các em sẽ trưởng thành như thầy hằng trông đợi

sống có niềm tin ngã rồi biết đứng dậy,

chẳng sợ nhọc nhằn để đi tới thành công.

Hãy giữ trong mình lòng  nhân ái bao dung

biết thứ tha cho những điều lầm lỗi

biết yêu thương những mảnh đời u tối

sống thật tâm mình bằng lòng cao thượng vô tư.

Rồi các em sẽ trở thành: Những thầy thuốc,kỹ sư,

thành doanh nhân,

là nông dân hay là một người thợ mỏ…

Thì em nhé thầy mong em luôn nhớ

Trao tặng cuộc đời, lửa tự trái tim.

Rồi ngày mai… ngày mai…

cuộc đời sẽ đón những khát vọng của các em mang ra biển lớn

dù đi đâu, dù ở phương trời nào

Trên bến sông này có người lái đò vẫn đợi

“người khách” năm nào trở lại báo tin vui.

25/05/2019

Lê Gia Hoài.

Bài thơ: MÙA XUÂN TRONG EM

          <p><strong>MÙA XUÂN TRONG EM</strong>


Anh đã thấy mùa xuân trong sắc nắng

Vương vai gầy áo lụa mỏng cuối đông

Khi bước chân em về ngang lối vắng

Cả trời chiều như cũng muốn qua sông.

Dấu yêu ơi! chải chi trên làn tóc

Phảng phất qua cơn gió nhẹ ngang trời

Hương hoa cỏ ngạt ngào trong nỗi nhớ

Giữa sân trường ai đứng lặng chơi vơi.

Anh đã thấy sắc đào trên môi thắm

Ngày em sang xiêm áo tựa thiên thần

Nhành lộc non vườn tình em hé mở

Anh thấy mình đã chạm tới mùa xuân.

Như tháng giêng bướm ong về tình tự

Hoa xoan bay vương tím lá trên cành

Em ngân nga câu tình yêu thương mến

Xuân trong em làm biếc cả lòng anh.

Nguyên Tiêu / Xuân Đinh Dậu.

Lê Gia Hoài.

Bài thơ: CHIỀU SƠN LA

          <p><strong>CHIỀU SƠN LA</strong>

Về Sơn La chiều nay

Hương lau bay đầy phố

Đỉnh Pha Luông nghiêng đổ

Soi bóng xuống lòng anh.

Câu hát then chòng chành

Em ngân bên dòng suối

Sắc ban chiều biên giới

Sao thương quá người ơi..?

Nỗi lòng anh chơi vơi

Theo sương chiều đọng lại

Nụ cười em gái Thái

Đánh cắp hồn anh rồi.

Chỉ một thoáng vậy thôi

Mà chân anh lạc bước

Làm sao anh tìm được

Đường về dưới xuôi đây.

Xi gửi lại trời mây

Chiều Sơn La huyền thoại

Lời nhớ thương mê mải

Theo anh suốt một đời..!

Lê Gia Hoài.

Bài thơ: THU SANG VƯỜN MẸ

          <p><strong>THU SANG VƯỜN MẸ</strong>


Hạ chìm vào sương mai

Vườn mẹ xanh bóng nắng

Rập rờn đôi bướm trắng

Hát khúc tự tình thu.

Kìa một tiếng chim gù

Tan vào trong cây trái

Bao ngọt ngon đọng lại

Thành quả chín hồng tươi.

Hoa mướp hé môi cười

Đón chào ngày thu mới

Heo may vừa chạm tới

Hoa đổ vàng quanh sân.

Rặng tre đứng tần ngần

Bên dòng kênh mùa cũ

Gọi mầm măng vừa nhú

Nhằm trời xanh vươn lên.

Vườn quê mãi bình yên

Trong mênh mang tình mẹ

Bao năm rồi vẫn thế

Đợi con về thu sang.

05/08/2018

Lê Gia Hoài.

Bài thơ: EM – MÙA HẠ VÀ TÔI

          <p><strong>EM - MÙA HẠ VÀ TÔI</strong>


Hạ bỗng trở mình giữa mênh mông

Cánh phượng chao nghiêng ánh lửa hồng

Mảnh mai sắc đỏ đan niềm nhớ

Giăng kín hồn anh em biết không?

Khắc khoải trong tim tiếng ve sầu

Bằng lăng nhuộm tím nỗi lòng nhau

Mai này cách biệt phương trời thẳm

Có nhớ chăng em tiếng yêu đầu?

Mực tím vương đầy góc lớp xưa

Giọt đậm giọt phai nói sao vừa

Lời yêu gửi lại sân trường vắng

Để mắt ai giờ đẫm vạt mưa.

Ký ức mai này hóa mồ côi

Khi dấu chân em khuất xa rồi

Em về thay áo nên duyên mới

Hạ cũng rưng buồn tựa lòng tôi!

Lê Gia Hoài.

Bài thơ: SÓNG BIỂN QUÊ HƯƠNG

          <p><strong>SÓNG BIỂN QUÊ HƯƠNG</strong>


Tổ quốc tôi trải dài theo cánh sóng

Bốn ngàn năm biển hát khúc ru hời

Tự hồng hoang cha cho dòng máu Lạc

Mẹ khai hoà hồn đất nước xa khơi.

Vẫn đầy vơi dấu chân trần trên cát

Mai An Tiêm trở bước lúc không nhà

Giữa đảo hoang khắc ghi lòng trí hiếu

Hẹn một ngày theo sóng về quê cha.

Lúc phong ba lắng sâu lòng biển mặn

Máu tiền nhân rạng rỡ sắc cờ hồng

Sóng Bạch Đằng ngàn năm gieo chiến tích

Khúc khải hoàn vang dậy cả non sông.

Có những khi biển quận dâng bão tố

Sóng thét gào vời vợi tiếng đau thương

Bến Nhà Rồng Người ra đi cứu nước

Ngày trở về Người giải phóng quê hương.

Đến hôm nay Trường Sa con vững bước

Canh biển trời để sóng vỗ bình yên

Hoàng Sa đó lòng trào dâng khát vọng

Đảo quê hương – đất mẹ được nối liền.

Những con sóng vẹn nguyên hình tổ quốc

Mãi dạt dào thân thuộc phía bờ xa

Mãi ngân nga lời thương yêu trìu mến

Để muôn đời nước Việt hóa tình ca.

Lê Gia Hoài.

Bài thơ: THÁNG CHÍN NHỚ THƯƠNG.

          <p><strong>THÁNG CHÍN NHỚ THƯƠNG</strong>

Tháng chín về còn lại chút heo may

Ngẩn ngơ bay trên từng ô cửa nhỏ

Hương sữa thơm cuối trời thu bỏ ngỏ

Câu yêu thương cháy đỏ sắc mây chiều.

Tháng chín về phố cũ bỗng phiêu diêu

Thu khắc khoải cánh diều bay chao đảo

Ai trở về nép mình sau cơn bão

Lục tung trời tìm màu áo xưa xanh

Tháng chín về giọt nắng cũng mong manh

Gọi nhớ thương đan thành mưa giăng mắc

Mưa mùa ngâu cuối con đường xa lắc

Cho ai kia nhắc mãi mối duyên đầu.

Tháng chín về mình anh đứng thật lâu

Bên hàng cây dãi dầu nghiêng trút lá

Anh nhớ em lòng anh bâng khuâng quá

Tháng chín về anh hóa đá chờ… em.

Lê Gia Hoài

Bài thơ: EM XA

          <p><strong>EM XA</strong>

Em xa phố cũ tiêu điều

Dấu chân phai úa gió chiều ngưng bay

Mưa buồn giăng kín chân mây

Thơ anh hóa đá lạnh đầy nhớ thương.

Em xa nắng cũng sầu vương

Lời yêu chết nửa vô thường biết đâu

Tình rơi vào khúc miên sầu

Trái tim hoang phế gục đầu thở than.

Em xa khuyết nửa trần gian

Trăng đêm rụng vỡ muôn ngàn nhớ mong

Cuối trời bão nổi mây giông

Tim anh thác lũ đầy sông nghẹn ngào

Em xa tình cũng hư hao

Câu yêu thương biết gửi trao ai giờ

Về đi nối lại giấc mơ

Xanh nguyên câu hát tình thơ đôi mình.

17/07/2012

Lê Gia Hoài.

Bài thơ: ĐÁ HÁT

          <p><strong>ĐÁ HÁT</strong>

Vết trầm tích triệu năm ai hiểu nổi

Đá có gì trong lòng đất ngủ say

Bỗng một ngày tim ta như bối rối

Trước ưu tư của kiếp đá lưu đày.

Chưa một lần gửi tình thơ vào đá

Nên chưa từng biết đá lắm phong rêu

Đến hôm nay lòng ta bâng khuâng quá

Khi biết rằng đá cũng thắm lời yêu.

Tây Bắc ư! suối nguồn nào thơm ngát

Những mảnh hồn tươi mát tựa ngàn lau

Bao nhọc nhằn gửi đằng sau lời hát

Đá oằn mình giấu từng nếp thương đau.

Thời gian trôi đá bây giờ vẫn vậy

Nở thành hoa như khát vọng bao đời

Em yêu ơi! có bao giờ em thấy

Nỗi lòng anh hóa đá trước em rồi.

Lê Gia Hoài

Bài thơ: Ngày xưa

          <p><strong>NGÀY XƯA</strong> 

Ngày xưa em hờn dỗi

Gió trở mùa sang đông

Áo tôi lem bùn đất

Rét mướt giăng đầy đồng

Ngày xưa em ngồi khóc

Trời bỗng dưng mưa ngâu

Tóc tôi hoe hoe cháy

Chớp rạch ngang trên đầu.

Giờ làm dâu xứ lạ

Ai hờn dỗi thay em

Để trò chơi ngày cũ

Chẳng còn ai bắt đền

Giờ tình đầu tan úa

Nước mắt xưa để dành

Em có còn ngồi khóc

Đếm giọt buồn thay anh!

Lê Gia Hoài

Bài thơ: HEO MAY ƠI

          <p><strong>HEO MAY ƠI </strong>

&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; “Tuổi mười lăm… em trở thành thiếu nữ.”

Heo may ơi! Gửi gì cho tháng tám

Để mùa thu lưu luyến mãi nơi này

Hương hoa sữa ngây ngất giữa vòng tay

Ai nhặt lấy trao em chiều ngõ vắng.

Heo may ơi! Nhuộm gì cho sắc nắng

Cuối hạ rồi khâu áo trắng vu vơ

Cuối hạ rồi ai lặng lẽ làm thơ

Cho  xác ve rơi lối nhỏ chẳng quay về.

Heo may ơi! Nói gì với triền đê

Để cúc dại hanh vàng lên tà áo

Tóc huyền bay làm lòng ai chao đảo

Đứng ngóng tìm một hình bóng thu quen.

Heo may ơi! Ngỏ gì vào mắt em

Để trang vở bừng xinh trong lớp học

Xao xuyến quá hình như em đã khóc

Đã  thầm thương…thầm nhớ… tới một người.

Lê Gia Hoài

Bài thơ: XUÂN GỌI

          <p><strong>XUÂN GỌI </strong>


Đất trời bỗng nhiên gần lại

Cho xuân hát khúc tự tình

Sương tan nắng lên mê mải

Thêm hồng sắc phố bình minh.

Xuân gọi én về ngõ nhỏ

Xôn xao lộc biếc trên cành

Hương xưa đong đầy mắt gió

Tỏa mềm trong lá mong manh.

Xuân gọi áo ai xuống phố

Thướt tha duyên dáng yêu kiều

Nhịp đời buông lơi sóng vỗ

Lòng ai tím gió mùa yêu.

Xuân gọi bao nhiêu khát vọng

Về trong nỗi nhớ vô thường

Ai giờ trông ai ngồi ngóng

Người về thắp lửa yêu thương.

Lê Gia Hoài.

Bài thơ: CHIỀU BIẾC

          <p><strong>CHIỀU BIẾC</strong>

Có một chiều tím biếc ở trong anh

Mây trinh nữ kết thành hoa phượng nhớ

Cánh mỏng manh rụng đầy bên trang vở

Cho yêu thương cháy đỏ nắng mùa sang.

Có một chiều mình anh bước lang thang

Trên con đường ngập tràn hương hoa cỏ

Đếm bước chân em về ngang lối nhỏ

Nghe xôn xao tiếng gió dậy trong lòng.

Có một chiều bầy chim sáo qua sông

Mưa rơi bay trên cánh đồng xa ngái

Tóc em buông thôi hết thời con gái

Nỗi niềm riêng trả lại nắng sân trường.

Có một chiều anh ngồi đếm nhớ thương

Nơi quán quen góc đường ngày cuối hạ

Em không về… hoàng hôn mong manh quá

Để tiếng ve cũng hóa những mong chờ.

Có một chiều… chiều ấy đã thành thơ!

Lê Gia Hoài

Bài thơ: RỪNG THAY LÁ

          <p><strong>RỪNG THAY LÁ</strong>

Rừng thay lá

Niềm vui xưa cằn cỗi

Chút hững hờ

Làm nắng phải đi hoang.

Rừng thay lá

Mạch nguồn không giữ nổi

Sông cạn dòng

Cánh buồm trắng lang thang.

Rừng thay lá

Trăng mùa như hao khuyết

Câu ước thề

Gặp đá hóa tàn tro.

Rừng thay lá

Xuân qua nào ai biết

Có nỗi buồn

Trong màu lá cằn khô.

Rừng thay lá

Đời vẫn vui là thế

Dẫu ồn ào

Chẳng quên nổi ngày xưa.

Lê Gia Hoài

Bài thơ: HẠ CHÁY

          <p><strong>HẠ CHÁY</strong>


Tiết cuối cùng đã điểm phải không em

Câu thơ cũ bây giờ ai cất giữ

Trong lòng anh nắng hạ vàng hoang rủ

Kỉ niệm ơ hờ ai đâu dễ quên ai.

Hạ cháy khát sắc tím nào phôi phai

Để bằng lăng nũng buồn cơn mưa hạ

Hàng mi ai sao chiều nay rất lạ

Cứ chớp hoài cho dòng lệ tuôn rơi.

Tuổi mộng mơ biết về đâu em ơi

Khi mình anh ngơ ngác trong hoài niệm

Gió vờn bay mải mê anh tìm kiếm

Sắc hạ vàng thương nhớ một thời yêu.

Tất cả xa rồi còn lại bao nhiêu

Bóng hình em trôi theo dòng phượng cháy

Hạ gần quá nhưng lòng anh chỉ thấy

Cuối chân trời tan tác tiếng ve rơi !

Lê Gia Hoài.

About