Danh Sách Dịch Vụ

Top 10 Bài thơ viết về hoa nhài hay nhất

Hoa nhài khoác lên mình vẻ đẹp của màu trắng tinh khôi, dịu dàng, và một mùi hương quyến rũ, hoa nhài là biểu tượng cho sắc đẹp, tình yêu và sự lãng mạn. Hoa nhài đã chinh phục được tấm lòng của những con người yêu thơ. Và dưới đây Toplist xin giới thiệu đến bạn một số bài thơ hay viết về hoa nhài.

HƯƠNG NHÀI

Hương nhài trước cổng nhà em

Níu chân anh mãi trước thềm vu vơ.

Thương em anh hóa tên khờ

Chiều chiều sang ngõ làm thơ ngậm ngùi.

Hương hoa theo gió mây trôi

Làm sao để nói là tôi yêu nàng?

Lá non đùa gió huy hoàng

Sắc hoa e ấp giữa vàng tím xanh.

Hương nhài xao xuyến lòng anh

Muốn đi mà dạ chẳng đành… Em ơi!

Thơ: Tuyên Hùng

MUỐN NÓI VỚI ANH

Khi cơn gió ùa về buông đầu ngõ
Cái lạnh tràn buốt giá đó anh ơi
Ở nơi xa em nhắn gửi đôi lời
Hãy mặc ấm vì dưới trời mưa gió

Em chỉ biết đêm khuya trăng sáng tỏ
Mùa đông về vẫn soi rõ lối đi
Đoạn đường xưa hai đứa vẫn thầm thì
Vai em tựa dạ vẫn ghi lời hứa

Hẹn Xuân đến hoa đào bụng bên cửa
Tết đã về em đẹp tựa nhành mai
Đứng chờ anh tóc bay xoã hương nhài
Đẹp duyên dáng nhìn mảnh mai đài các.

Thơ: Ngọc Châu

MÙA ĐÔNG VỀ NHỚ NGƯỜI THƯƠNG

Mùa Đông về lạnh quá phải không anh?
Mặc áo nữa cho ấm lành thêm nhé!
Những tia nắng ở đâu rồi lặng lẽ
Sương mù giăng tìm lối rẽ mơ màng

Gió bấc à! Đuổi chi mãi lang thang
Sợ anh mệt em bàng hoàng lo lắng
Khắp xóm nhỏ đã buông rèm phẳng lặng
Mùi ngất ngây dai dẳng nhị hương nhài

Nhớ phượng hồng bên cửa sổ nhà ai
Nồng hoa sữa vấn vương gài sót lại
Chiếc lá rụng theo gió chiều bay mãi
Anh ở đâu để hoang hoải mong chờ

Nhớ rất nhiều nhớ lắm đến ngẩn ngơ
Mai về nhé em thẩn thờ mong đợi
Lâu lắm nhỉ ta cách nhau vời vợi
Nay ở nhà nhớ thật hỡi người thương…

Thơ: Đinh Thảo Mây

HOA NHÀI

Hoa nhài e lệ nở về đêm

Hương thơm nhè nhẹ bay quanh thềm

Bình minh thức dậy hoa còn nở

Sớm mai sương đọng cánh hoa mềm

Hoa trắng phau phau và chúm chím

Lá xanh mơn mởn điểm tô thêm

Hỏi hoa trong trắng và e lệ ?

Xin hỏi ông trời đừng hỏi em.

Sưu tầm

HOA LÀI

Tỏa hương thơm ngát tuyệt vời

Mùi hương quyến rũ anh dời gót chân

Ngập ngừng anh kiếm bâng khuâng

Mùi hương ngào ngạt lâng lâng đợi chờ ?

Ngỡ ngàng anh ngắm thẫn thờ

Mùi hương huyền diệu tỏa từ dáng em

Ngẩn ngơ anh đặt em gần

Ðam mê hôn hít chẳng ngần ngại chi

Thẹn thùng mắc cỡ quá đi

Sao anh chẳng biết lại còn vuốt ve

Mân mê tàn lá ngại e

Ngắm nhìn dáng liễu hoa the thầm thì

Dịu dàng nàng đẹp lả lơi

Cánh hoa trắng mỏng lẳng lơ một màu

Dáng thì nho nhỏ mảnh mai

Hương thì dào dạt lung lay cõi đời

Trời sanh em cánh hoa lài

Mùi hương huyền dịu làm đời ngất ngây.

Thơ: Ngô Thiên Tú

TÂM SỰ VỚI CỤM HOA LÀI VƯỜN NHÀ

Nhìn em…anh biết em buồn

Trinh nguyên nõn nụ dập vùi vì mưa

Chỉ cần cơn gió phủ đưa

Là em nghiêng ngã sớm trưa tạ tàn

Huống gì lốc gió phũ phàng

Suốt đêm suốt buổi em càng thảm thương

Em cố nép góc sân vườn

Vẫn không tránh khỏi gió sương dập vùi

Đời em được mấy lần vui?

Để anh phải mãi ngậm ngùi thế sao…!

Thôi, em vươn dậy đi nào !

Bình minh đang vẫy tay chào chúng ta

Sương mai chẳng phải phù hoa

Long lanh từng hạt điểm trang hương mùa

Tay nâng cánh trắng gió lùa

Anh như ngây ngất hương lài thoảng đưa…

Rồi sẽ qua…sẽ qua thôi…!

Chẳng gì tồn đọng lâu dài đâu em

Vẫn trang nhan sắc trắng trong

Vẫn em mỗi sáng ngóng hong tơ trời

Vẫn anh nâng cánh hoa tươi

Như trong tiền kiếp gọi mời tình lên

Vẫn là anh, vẫn là em

Trao nhau hương ngát bên thềm nhà đây

Quý nhau một thoáng buồn lây

Thương nhau những lúc đọa đày… bên nhau

Dù bão táp, dù gió lay

Dễ gì phai được tình đầy đôi ta !

Thơ: Tuyền Linh

CHƠI NHÀI

Một khóm nhài xinh ngự trước nhà

Hương nồng theo gió tỏa bay xa
Sương đêm lóng lánh hôn nhành lá
Nắng sớm lung linh giỡn cánh hoa

Bông nở trắng cành ong đến dạo
Nụ chen thắm cội bướm năng qua
Bình minh thưởng ngoạn nghe chim hót
Ngây ngất vị thơm đượm ấm trà.

Thơ: Vũ Hùng Việt

KHÔNG THƠM THÌ CŨNG HOA NHÀI

Ai cũng nồng nàn biết chọn ai

Không thơm vẫn thể đóa hoa nhài

Người da trắng nuột như làn tuyết

Kẻ mắt trong ngần tựa nắng mai

Đan áo thêu khăn nàng thợ giỏi

Môi son má phấn chị chân dài

Mỗi cô một vẻ ngon lành quá

Bỏ lỡ duyên thì uổng kiếp trai.

Thơ: Thiết Dương

HOA ĐÊM

Trong giấc mơ ngủ ấy

Bỗng hoa nhài thức dậy sánh từng đôi

Hoa nhài xanh dưới ánh nguyệt tuôn trời

Ánh nguyệt trắng trên hoa nhài đúc sữa

Sao họ khéo nõn nà mà bỡ ngỡ

Những nàng hoa chờ đợi gió phong lưu

Chiều khả liên áo mới khẽ nghiêng đầu

Mỗi cánh bướm yêu, yêu thân tuyết bạch

Nguyệt lác đác tiếng nở lách tách;

Lòng phơi phơi chừng đợi cái ong châm…

Miệng thở ra hương, hương tỏa tình ngầm.

Hoa kỹ nữ đã mở lời trêu ghẹo…

Chàng gió lạ đi khuya ngoài khuất nẻo

Nghe tiếng thơm liều liệu đến tìm hương

Cánh du lang tha thướt phất qua tường

Áo công tử giải là vương não nuột

Này hoa ngọc đã giật mình trắng muốt,

Thoảng tay tình gió vuốt – bỗng lao đao…

Hương hiu hiu nên gió cũng ngọt ngào

Hôn nho nhỏ mà đầu hoa nặng trĩu.

Thơ: Xuân Diệu

MỘT THOÁNG THU BUỒN

Một thoáng thu buồn lại nhớ ai
Làm ta thổn thức suốt đêm dài
Đường xưa vẫn đợi người con gái
Lối cũ còn chờ khách vãng lai
Xóm dưới thân quen chiều nắng trải
Làng trên quyến luyến vị hoa nhài
Nàng đi chẳng ghé về thăm lại
Để mỗi ngày qua cứ ngóng hoài…

Thơ: Việt Hoàng

Bài Viết Bạn Nên Xem

Back to top button